春日詠梅花

唐代 王貞白
靚妝才罷粉痕新,迨曉風回散玉塵。 若遣有情應悵望,已兼殘雪又兼春。
jìng zhuāng cái fěn hén xīn   dài xiǎo fēng huí sàn chén
ruò qiǎn yǒu qíng yīng chàng wàng   jiān cán xuě yòu jiān chūn