春日飲王立之家同賦三頭牡丹依次定十韻節得牡字

宋代 饒節
異時王公門,使車駕四牡。殊方仰吾父,天子尊伯舅。 舒遲入樞府,易若屈伸肘。風流未疏缺,日月競奔走。 諸孫以文嗣,文字宗科斗。英華被草木,美成豈不久。 宜哉此花瑞,鼎立世無有。綿力為君賦,半夜飢腸吼。 尺寸窘吾步,豈復到淵藪。翻然欲投筆,大恐惠文糾。
shí wáng gōng mén   shǐ 使 chē jià shū fāng yǎng tiān   zūn jiù    
shū chí shū   ruò shēn zhǒu fēng liú wèi shū quē   yuè jìng bēn zǒu    
zhū sūn wén   wén zōng dǒu yīng huá bèi cǎo měi   chéng jiǔ    
zāi huā ruì   dǐng shì yǒu mián 綿 wèi jūn bàn   cháng hǒu    
chǐ cùn jiǒng   dào yuān sǒu fān rán tóu   kǒng huì wén jiū