春日姚園同德甫明卿元美燕集分賦下字

明代 宗臣
帝遣春風來薊門,吹作蘼蕪綠遍野。我本商山採薇客,遇爾瀟湘佩蘭者。 鞭龍直上碣石宮,披雲高臥崑崙下。袖裡瑤華寒不開,洞口新松翠可把。 一酌滄江破几筵,詞組青山墮杯斝。君不見長安意氣五陵豪,笑殺文園病司馬。
qiǎn chūn fēng lái mén   chuī zuò biàn běn shāng shān cǎi wēi   ěr xiāo xiāng pèi lán zhě    
biān lóng zhí shàng jié shí gōng   yún gāo kūn lún xià xiù yáo huá hán kāi dòng   kǒu xīn sōng cuì    
zhuó cāng jiāng yán   qīng shān duò bēi jiǎ jūn jiàn cháng ān líng háo xiào   shā wén yuán bìng