春日韋氏園亭同元美賦 其二

明代 李攀龍
藉草到流水,看花延落暉。客中過寒食,馬上改春衣。 移席青山出,開樽白鳥飛。天涯有朋好,能使宦情微。
cǎo dào liú shuǐ   kàn huā yán luò huī zhōng guò hán shí   shàng gǎi chūn    
qīng shān chū   kāi zūn bái niǎo fēi tiān yǒu péng hǎo néng   shǐ huàn 使 qíng wēi