春日思歸

唐代 李頻
春情不斷若連環,一夕思歸鬢欲斑。壯志未酬三尺劍, 故鄉空隔萬重山。音書斷絕干戈後,親友相逢夢寐間。 卻羨浮雲與飛鳥,因風吹去又吹還。
chūn qíng duàn ruò lián huán   guī bìn bān zhuàng zhì wèi chóu sān chǐ jiàn  
xiāng kōng wàn chóng shān yīn shū duàn jué gān hòu   qīn yǒu xiāng féng mèng mèi jiān
què xiàn yún fēi niǎo   yīn fēng chuī yòu chuī hái