春日睡起

宋代 陸游
睡起悠然弄衲琴,銅猊半燼海南沉。 淒涼故里逢春處,忠憤孤臣許國心。 水滿鳧鷖初拍拍,雨余花木已陰陰。 吾兒捩柂淮邊未?歸近清愁轉不禁。
shuì yōu rán nòng qín   tóng bàn jìn hǎi nán chén  
liáng féng chūn chù   zhōng fèn chén guó xīn  
shuǐ mǎn 滿 chū pāi pāi   huā yīn yīn  
ér liè huái biān wèi   guī jìn qīng chóu zhuǎn jīn