春日十二韻

宋代 呂本中
看花不忍摘,憶在歷陽時。夢挾春風走,生嫌莫景移。 老人扶杖隱,諸少倚歌遲。懶拙今誰問,漂流只自知。 久無紅頰映,但有白須隨。一世半疾病,百年常別離。 謾成歸隱夢,頻有送行詩。痛飲心猶在,高吟病不宜。 未應譏偪仄,或恐勝肥痴。何日江南去,秋帆滿意吹。
kàn huā rěn zhāi   zài yáng shí mèng xié chūn fēng zǒu shēng   xián jǐng    
lǎo rén zhàng yǐn   zhū shǎo chí lǎn zhuō jīn shuí wèn piāo   liú zhī zhī    
jiǔ hóng jiá yìng   dàn yǒu bái suí shì bàn bìng bǎi   nián cháng bié    
mán chéng guī yǐn mèng   pín yǒu sòng xíng shī tòng yǐn xīn yóu zài gāo   yín bìng    
wèi yìng   huò kǒng shèng féi chī jiāng nán qiū   fān mǎn 滿 chuī