春日山齋

唐代 靈一
野徑東風起,山扉度日開。晴光拆紅萼,流水長青苔。 逋客殊未去,芳時已再來。非關戀春草,自是欲裴回。
jìng dōng fēng   shān fēi kāi qíng guāng chāi hóng è   liú shuǐ cháng qīng tái
shū wèi   fāng shí zài lái fēi guān liàn chūn cǎo   shì péi huí