春日山居 其三

宋代 章甫
村陋渾成俗,雲山要可人。短籬雞唱午,芳樹鳥啼春。 地僻愁仍少,身閒懶更真。扁舟因送客,重到大江濱。
cūn lòu hún chéng   yún shān yào rén duǎn chàng fāng   shù niǎo chūn    
chóu réng shǎo   shēn xián lǎn gèng zhēn piān zhōu yīn sòng zhòng   dào jiāng bīn