春日涼榭寄戴大臨

宋代 劉攽
老去苦無悰,春還暫真賞。念無俗慮侵,得以山林往。 尋幽喜人遠,習靜憎禽響。東風日暄和,觸事全勝尚。
lǎo cóng   chūn hái zàn zhēn shǎng niàn qīn   shān lín wǎng    
xún yōu rén yuǎn   jìng zēng qín xiǎng dōng fēng xuān chù   shì quán shèng shàng