春日即事九首

宋代 李廌
怒風吹老屋,急雨鬧空庭。 莫嘆林花盡,懸知隴麥青。
fēng chuī lǎo   nào kōng tíng
tàn lín huā jǐn   xuán zhī lǒng mài qīng