春日即事二首

宋代 王義山
朔氣稜稜帶雪吹,凝陰四面鎖寒枝。 自回造化微和後,如再洪蒙未判時。 天遣江山醒醉眼,春將景色入新詩。 鄉晨一部簫韻奏,草綠花紅山鳥嬉。
shuò léng léng dài xuě chuī   níng yīn miàn suǒ hán zhī  
huí zào huà wēi hòu   zài hóng méng wèi pàn shí  
tiān qiǎn jiāng shān xǐng zuì yǎn   chūn jiāng jǐng xīn shī  
xiāng chén xiāo yùn zòu   cǎo huā hóng shān niǎo