春日二首呈黃子邁大卿

宋代 戴復古
野人何得以詩鳴,落魄騎驢走帝京。 白髮半頭驚歲月,虛名一日動公卿。 頗思湖上春風約,不柰樓頭夜雨聲。 柳外斷雲篩日影,試聽幽鳥話新晴。
rén de shī míng   luò zǒu jīng  
bái bàn tóu jīng suì yuè   míng dòng gōng qīng  
shàng chūn fēng yuē   nài lóu tóu shēng  
liǔ wài duàn yún shāi yǐng   shì tīng yōu niǎo huà xīn qíng