春日獨酌其一

唐代 李白
東風扇淑氣,水木榮春暉。白日照綠草,落花散且飛。 孤雲還空山,眾鳥各已歸。彼物皆有托,吾生獨無依。 對此石上月,長醉歌芳菲。 我有紫霞想,緬懷滄洲間。思對一壺酒,澹然萬事閒。 橫琴倚高松,把酒望遠山。長空去鳥沒,落日孤雲還。 但恐光景晚,宿昔成秋顏。
dōng fēng shàn shū   shuǐ róng chūn huī bái zhào cǎo   luò huā sàn qiě fēi
yún hái kōng shān   zhòng niǎo guī jiē yǒu tuō   shēng
duì shí shàng yuè   cháng zuì fāng fēi
yǒu xiá xiǎng   miǎn huái cāng zhōu jiān duì jiǔ   dàn rán wàn shì xián
héng qín gāo sōng   jiǔ wàng yuǎn shān cháng kōng niǎo méi   luò yún hái
dàn kǒng guāng jǐng wǎn   宿 chéng qiū yán