春日登樓 其一

宋代 劉攽
水國春歸晚,晴樓旅望賒。青絲垂地柳,白朵出牆花。 聽鳥參人語,看雲任帽斜。滄浪殊不極,春色故無涯。
shuǐ guó chūn guī wǎn   qíng lóu wàng shē qīng chuí liǔ bái   duǒ chū qiáng huā    
tīng niǎo cān rén   kàn yún rèn mào xié cāng làng shū chūn