春日

宋代 龍輔
侵階草逾碧,明窗日漸遲。 攜針聽語鳥,牽斷繡床絲。
qīn jiē cǎo   míng chuāng jiàn chí  
xié zhēn tīng niǎo   qiān duàn xiù chuáng