春日

宋代 左緯
嫩紅相逐上枝頭,多少東風索我酬。春色似人看易老,年華如客去難留。 長因好景翻成恨,只恐香醪壓得愁。深放黃金為酒盞,一城飛絮已悠悠。
nèn hóng xiāng zhú shàng zhī tóu   duō shào dōng fēng suǒ chóu chūn shì rén kàn lǎo nián   huá nán liú    
zhǎng yīn hǎo jǐng fān chéng hèn   zhǐ kǒng xiāng láo chóu shēn fàng huáng jīn wèi jiǔ zhǎn   chéng fēi yōu yōu