春日

唐代 方干
春去春來似有期,日高添睡是歸時。雖將細雨催蘆筍, 卻用東風染柳絲。重霧已應吞海色,輕霜猶自剉花枝。 此時野客因花醉,醉臥花間應不知。
chūn chūn lái shì yǒu   gāo tiān shuì shì guī shí suī jiāng cuī sǔn  
què yòng dōng fēng rǎn liǔ zhòng yīng tūn hǎi   qīng shuāng yóu cuò huā zhī
shí yīn huā zuì   zuì huā jiān yīng zhī