春日

宋代 韓淲
院落無人到,遊絲自短長。細風添霽色,斜日轉流光。 柳入鶯邊嫩,花飛燕外香。一杯春晝永,試與問年芳。
yuàn luò rén dào   yóu duǎn cháng fēng tiān xié   zhuǎn liú guāng    
liǔ yīng biān nèn   huā fēi yàn wài xiāng bēi chūn zhòu yǒng shì   wèn nián fāng