春日

宋代 劉攽
春波淫淫泉脈清,揵菑作擔芳草生。女桑柔弱欲動色,落枝投斧聲敲鏗。 山前一雨杏花白,布穀來往相和鳴。鞦韆系樹徑路熟,童稚翁嫗歡逢迎。 田家此樂世豈知,人生所急食與衣。計謀雖拙日有效,筋力無餘身得為。
chūn yín yín quán mài qīng   qián zāi zuò dān fāng cǎo shēng sāng róu ruò dòng luò   zhī tóu shēng qiāo kēng    
shān qián xìng huā bái   lái wǎng xiāng míng qiū qiān shù jìng shú tóng   zhì wēng huān féng yíng    
tián jiā shì zhī   rén shēng suǒ shí móu suī zhuō yǒu xiào jīn   shēn wèi