春晴兼憶倪李諸君

清代 繆公恩
雲破青霄作午晴,日光乍暖碎禽聲。依依柳線迎風軟,點點榆錢落地輕。 芳草迷空春欲暮,綠波隔浦水初平。故人一別無消息,可向遼東憶此情。
yún qīng xiāo zuò qíng   guāng zhà nuǎn suì qín shēng liǔ xiàn yíng fēng ruǎn   diǎn diǎn qián luò qīng
fāng cǎo kōng chūn   shuǐ chū píng rén bié xiāo xi   xiàng liáo dōng qíng