春晴泛舟

宋代 陸游
兒童莫笑是陳人,湖海春回發興新。 雷動風行驚蟄戶,天開地辟轉鴻鈞。 鱗鱗江色漲石黛,嫋嫋柳絲搖麴塵。 欲上蘭亭卻回棹,笑談終覺愧清真。
ér tóng xiào shì chén rén   hǎi chūn huí xīng xīn  
léi dòng fēng xíng jīng zhé   tiān kāi zhuǎn hóng jūn  
lín lín jiāng zhǎng shí dài   niǎo niǎo liǔ yáo chén  
shàng lán tíng què huí zhào   xiào tán zhōng jué kuì qīng zhēn