春晴

唐代 任翻
楚國多春雨,柴門喜晚晴。幽人臨水坐,好鳥隔花鳴。 野色臨空闊,江流接海平。門前到溪路,今夜月分明。
chǔ guó duō chūn   chái mén wǎn qíng yōu rén lín shuǐ zuò   hǎo niǎo huā míng
lín kōng kuò   jiāng liú jiē hǎi píng mén qián dào   jīn yuè fèn míng