春晴

宋代 鄭剛中
午夢悠揚一蝶輕,隔窗驚覺搗茶聲。 偶然樽酒得佳趣,半夜花間燈火明。
mèng yōu yáng dié qīng   chuāng jīng jué dǎo chá shēng  
ǒu rán zūn jiǔ jiā   bàn huā jiān dēng huǒ míng