春晴

宋代 朱淑貞
日暖風和明媚天,最宜吟詠入詩篇。 庭花吐蕊紅如錦,岸柳飛花白似綿。 深院雕梁巢燕返,高林喬木谷鶯遷。 韶光正近清明節,花塢樓台酒旆懸。
nuǎn fēng míng mèi tiān   zuì yín yǒng shī piān  
tíng huā ruǐ hóng jǐn   àn liǔ fēi huā bái shì mián 綿  
shēn yuàn diāo liáng cháo yàn fǎn   gāo lín qiáo yīng qiān  
sháo guāng zhèng jìn qīng míng jié   huā lóu tái jiǔ pèi xuán