春暮

宋代 曹勛
乾坤萬事上眉端,寂歷東風獨倚欄。 白髮余春能幾醉,綠陰細雨不多寒。 香飄苔逕花誰惜,影落沙鶴泉自看。 碧眼野僧知我意,素琴攜就竹西彈。
qián kūn wàn shì shàng méi duān   dōng fēng lán
bái chūn néng zuì   yīn duō hán
xiāng piāo tái jìng huā shuí   yǐng luò shā quán kàn
yǎn sēng zhī   qín xié jiù zhú 西 dàn