春暮

宋代 李時
小園泥滑又妨行,破曉東風始放晴。 九十日春將解印,兩三杯灑自尋盟。 花依好竹如年少,人對青山俱老成。 俗容不來清意足,一吟聊復暢幽情。
xiǎo yuán huá yòu fáng xíng   xiǎo dōng fēng shǐ fàng qíng  
jiǔ shí chūn jiāng jiě yìn   liǎng sān bēi xún méng  
huā hǎo zhú nián shào   rén duì qīng shān lǎo chéng  
róng lái qīng   yín liáo chàng yōu qíng