春暮

宋代 舒邦佐
日月一箭過,春光又別人。 竹孫才解籜,梅子已生仁。 閱世真旋磨,重詩老斲輪。 壯懷因病落,孤負百年身。
yuè jiàn guò   chūn guāng yòu bié rén  
zhú sūn cái jiě tuò   méi zi shēng rén  
yuè shì zhēn xuán   zhòng shī lǎo zhuó lún  
zhuàng huái yīn bìng luò   bǎi nián shēn