春可樂

魏晉 王廙
春可樂兮。樂孟月之初陽。冰泮渙以微流。土冒橛而解剛。 野暉赫以揮綠。山蔥倩以發蒼。吉辰兮上戊。明靈兮唯社。 百室兮必集。祈祭兮樹下。濯茆兮菹韭。齒蒜兮擗鮓。 縹醪兮浮蟻。交觴兮並坐。氣和兮體適。心怡兮志可。 浮盤兮流爵。接飲兮相娛。上禊兮三巳。臨川兮盪飲。 回波兮曲沼。夾岸兮道渠。若乃良辰三祖。祈始吉元。 華壇峻□。羽蓋幢幡。
chūn mèng yuè zhī chū yáng bīng pàn huàn wēi liú mào jué ér jiě gāng        
huī huī shān cōng qiàn cāng chén shàng míng líng wéi shè        
bǎi shì shù xià zhuó máo jiǔ chǐ suàn zhǎ        
piǎo láo jiāo shāng bìng zuò shì xīn zhì        
pán liú jué jiē yǐn xiāng shàng sān lín chuān dàng yǐn        
huí zhǎo jiā àn dào ruò nǎi liáng chén sān shǐ yuán        
huá tán jùn   gài zhuàng fān