春居寄友生

唐代 齊己
莎徑荒蕪甚,君應共此情。江村雷雨發,竹屋夢魂驚。 社過多來燕,花繁漸老鶯。相思意何切,新作未曾評。
shā jìng huāng shén   jūn yīng gòng qíng jiāng cūn léi   zhú mèng hún jīng
shè guò duō lái yàn   huā fán jiàn lǎo yīng xiāng qiè   xīn zuò wèi céng píng