春集越州皇甫秀才山亭

唐代 孟郊
嘉賓在何處,置亭春山巔。顧余寂寞者,謬廁芳菲筵。 視聽日澄澈,聲光坐連綿。晴湖瀉峰嶂,翠浪多萍蘚。 何以逞高志,為君吟秋天。
jiā bīn zài chǔ   zhì tíng chūn shān diān zhě   miù fāng fēi yán
shì tīng chéng chè   shēng guāng zuò lián mián 綿 qíng xiè fēng zhàng   cuì làng duō píng xiǎn
chěng gāo zhì   wèi jūn yín qiū tiān