春盡夜坐三首

宋代 楊萬里
春光草草病中休,病眼逢春道是秋。 秪有青燈憐此老,伴人無睡照人愁。
chūn guāng cǎo cǎo bìng zhōng xiū   bìng yǎn féng chūn dào shì qiū  
zhī yǒu qīng dēng lián lǎo   bàn rén shuì zhào rén chóu