春景 林花掃更落

宋代 劉辰翁
花外愁如海,持觴為掃林。猶深猶可惜,更落更難禁。 片片春將盡,三三徑莫尋。青苔才列席,紅雨又沾襟。 不是乘風去,應如立雪深。柳綿欺我老,旋拂遍能侵。
huā wài chóu hǎi   chí shāng wèi sǎo lín yóu shēn yóu gèng   luò gèng nán jìn    
piàn piàn chūn jiāng jǐn   sān sān jìng xún qīng tái cái liè hóng   yòu zhān jīn    
shì chéng fēng   yīng xuě shēn liǔ mián 綿 lǎo xuán   biàn néng qīn