春景 春草步步綠

宋代 劉辰翁
何苦懷芳草,無情綠又新。年年生古道,步步是青春。 愁碧連分袂,飛紅墮舞茵。一筇當秀野,萬里亦隨人。 莽蒼成蕪楚,煙綿又入秦。長安紅紫陌,羅襪已生塵。
huái fāng cǎo   qíng yòu xīn nián nián shēng dào   shì qīng chūn    
chóu lián fēn mèi   fēi hóng duò yīn qióng dāng xiù wàn   suí rén    
mǎng cāng chéng chǔ   yān mián 綿 yòu qín cháng ān hóng luó   shēng chén