春盡二首

宋代 鄭獬
春盡行人未到家,春風應怪在天涯。 夜來過嶺忽聞雨,今日滿溪俱是花。 前樹未回疑路斷,後山才轉便雲遮。 夜間絕少塵埃污,惟有清泉漾白沙。
chūn jìn xíng rén wèi dào jiā   chūn fēng yīng guài zài tiān  
lái guò lǐng wén   jīn mǎn 滿 shì huā  
qián shù wèi huí duàn   hòu shān cái zhuǎn biàn 便 yún zhē  
jiān jué shǎo chén āi   wéi yǒu qīng quán yàng bái shā