春盡

宋代 章甫
晝永花陰直,風輕麥浪勻。 僧歸還逼夏,鶯語欲留春。 鬚髮垂垂老,親朋往往貧。 地偏人事少,聊以寄吾真。
zhòu yǒng huā yīn zhí   fēng qīng mài làng yún  
sēng guī huán xià   yīng liú chūn  
chuí chuí lǎo   qīn péng wǎng wǎng pín  
piān rén shì shǎo   liáo zhēn