春霽

宋代 高翥
積雨才收雲盡歸,長空一色碧琉璃。日移簾影臨書案,風颭瓶花落研池。 巢燕學飛猶戀母,籠雞得食旋呼兒。眼看景物關情甚,喜為新晴賦此詩。
cái shōu yún jǐn guī   cháng kōng liú li lián yǐng lín shū àn fēng   zhǎn píng huā luò yán chí    
cháo yàn xué fēi yóu liàn   lóng shí xuán ér yǎn kàn jǐng guān qíng shén   wèi xīn qíng shī