春暉亭為櫸川子賦

元代 王奕
昔人念親心何如,喻彼百草蒙春暉。 一川含綠草方長,滿地落紅春已歸。 草欲報春春忽改,子欲養新新不待。 嗟哉物爾人亦然,對草無言淚如海。 陽春有腳還復來,今年花謝明年開。 慈親一去不復見,畫圖空寫春風面。 櫸川有子思報親,結茅竹亭留白雲。 親恩難酬春易過,獨倚欄干怨春暮。 寄言孝子須惜時,流光暗促親顏移。 春盤薦脆須及早,莫待酒澆墳上草。
rén niàn qīn xīn   bǎi cǎo méng chūn huī
chuān hán cǎo fāng zhǎng   mǎn 滿 luò hóng chūn guī
cǎo bào chūn chūn gǎi   zi yǎng xīn xīn dài
jiē zāi ěr rén rán   duì cǎo yán lèi hǎi
yáng chūn yǒu jiǎo hái lái   jīn nián huā xiè míng nián kāi
qīn jiàn   huà kōng xiě chūn fēng miàn
chuān yǒu zi bào qīn   jié máo zhú tíng liú bái yún
qīn ēn nán chóu chūn guò   lán gān yuàn chūn
yán xiào shí   liú guāng àn qīn yán
chūn pán jiàn cuì zǎo   dài jiǔ jiāo fén shàng cǎo