春暉,美華孝子也

宋代 鄭元祐
陽春有暉,物其是依。何獨寸草?春陽載輝。菲菲芳草,沐沐春陽。 德澤之漙,寸草之長。子之於母,其恩莫大。鞠育成人,恩等覆載。 兒之出矣,念兒衣單。為縫為紉,惟恐或寒。是意之微,孰為識者? 有唐詩人,孟氏東野。華彥清父,奉其母儀。春草名軒,本乎孟詩。 嗟彥清父,嘅親早寡。奉母斯軒,飲酒伐鼓。有孫在膝,有孫授室。 兒在母前,諸孫林立。母喜謂兒,爾父歿時。天高地厚,煢煢孤嫠。 安知今日,孫又抱子?是皆爾父,積慶有此。兒聞母言,悲喜盈襟。 歌我聲詩,以慰母心。
yáng chūn yǒu huī   shì cùn cǎo   chūn yáng zài huī fēi fēi fāng cǎo   chūn yáng
zhī tuán   cùn cǎo zhī zhǎng zi zhī   ēn chéng rén   ēn děng zǎi
ér zhī chū   niàn ér dān wèi fèng wèi rèn   wéi kǒng huò hán shì zhī wēi   shú wèi shí zhě  
yǒu táng shī rén   mèng shì dōng huá yàn qīng   fèng chūn cǎo míng xuān   běn mèng shī
jiē yàn qīng   kǎi qīn zǎo guǎ fèng xuān   yǐn jiǔ yǒu sūn zài   yǒu sūn shòu shì
ér zài qián   zhū sūn lín wèi ér   ěr 歿 shí tiān gāo hòu   qióng qióng
ān zhī jīn   sūn yòu bào   shì jiē ěr   qìng yǒu ér wén yán   bēi yíng jīn
shēng shī   wèi xīn