春懷 其一

宋代 韓淲
蝴蝶為莊周,黃粱熟邯鄲。蘧然一夢覺,茫茫天壤間。 相推明日月,來往成暑寒。山林與鐘鼎,胸中了不干。
dié wèi zhuāng zhōu   huáng liáng shú hán dān rán mèng jué máng   máng tiān rǎng jiān    
xiāng tuī míng yuè   lái wǎng chéng shǔ hán shān lín zhōng dǐng xiōng   zhōng liǎo gàn