春懷 其二

宋代 韓淲
東風已飛花,綠葉生晝陰。呼童整春服,清溪一嘯吟。 時序遽如許,不知情淺深。夕陽忽在山,輕煙起沉沉。
dōng fēng fēi huā   shēng zhòu yīn tóng zhěng chūn qīng   xiào yín    
shí   zhī qíng qiǎn shēn yáng zài shān qīng   yān chén chén