春懷

宋代 韓淲
寂寂春風送落花,芊綿芳草遍天涯。數聲飛鳥閒亭館,幾個輕鷗泊浪沙。 望斷小溪流不盡,步尋幽谷路還賒。一巾華發吾何賦,肯與浮榮定等差。
chūn fēng sòng luò huā   qiān mián 綿 fāng cǎo biàn tiān shù shēng fēi niǎo xián tíng guǎn   qīng ōu làng shā    
wàng duàn xiǎo liú jìn   xún yōu hái shē jīn huá kěn   róng dìng děng chà