春和 其五

明代 方孝孺
鄭生瑚璉器,曾住此林丘。死骨今埋土,新阡誰樹楸。 百年愁莫遣,一夢樂誠優。惟念雙親老,無能為爾謀。
zhèng shēng liǎn   céng zhù lín qiū jīn mái xīn   qiān shuí shù qiū    
bǎi nián chóu qiǎn   mèng chéng yōu wéi niàn shuāng qīn lǎo   néng wéi ěr móu