春寒復作

宋代 陸游
春寒已解忽復作,病思不堪當語誰?青燈熒熒耿欲滅,殘雨滴滴休無期。 故人已死夢中見,壯志未忘心自知。 青絲玉井聲轣轆,又是窗白鴉鳴時。
chūn hán jiě zuò   bìng kān dāng shuí   qīng dēng yíng yíng gěng miè   cán xiū  
rén mèng zhōng jiàn   zhuàng zhì wèi wàng xīn zhī  
qīng jǐng shēng   yòu shì chuāng bái míng shí