春寒

宋代 鄭元祐
春寒峭峭過王師,都出南門送鼓旗。嶺海鯨鯢就誅日,江湖鴻雁欲歸時。 參差帆葉開溪舫,顛倒梅花落硯池。多病杜陵頭白盡,每因送客賦新詩。
chūn hán qiào qiào guò wáng shī   dōu chū nán mén sòng lǐng hǎi jīng jiù zhū   jiāng hóng yàn guī shí
cēn fān kāi fǎng   diān dào méi huā lào yàn chí duō bìng líng tóu bái jǐn   měi yīn sòng xīn shī