春過趙墟
下馬邯鄲陌頭歇,寂寥崩隧臨車轍。古柏重生枝亦乾,
餘燎見風幽焰滅。白蒿微發紫槿新,行人感此復悲春。
xià
下
mǎ
馬
hán
邯
dān
鄲
mò
陌
tóu
頭
xiē
歇
,
jì
寂
liáo
寥
bēng
崩
suì
隧
lín
臨
chē
車
zhé
轍
。
。
gǔ
古
bǎi
柏
zhòng
重
shēng
生
zhī
枝
yì
亦
qián
乾
,
yú
餘
liáo
燎
jiàn
見
fēng
風
yōu
幽
yàn
焰
miè
滅
。
。
bái
白
hāo
蒿
wēi
微
fā
發
zǐ
紫
jǐn
槿
xīn
新
,
xíng
行
rén
人
gǎn
感
cǐ
此
fù
復
bēi
悲
chūn
春
。
。