春過白遙嶺

唐代 羅鄴
鳥道穿雲望峽遙,羸蹄經宿在岧嶢.到來山下春將半, 上得林端雪未消。返駕王尊何足嘆,哭途阮籍謾無聊。 未知遇此悽惶者,泣向東風鬢欲凋。
niǎo dào chuān 穿 yún wàng xiá yáo   léi jīng 宿 zài tiáo yáo   . dào lái shān xià chūn jiāng bàn  
shàng lín duān xuě wèi xiāo fǎn jià wáng zūn tàn   ruǎn mán liáo
wèi zhī huáng zhě   xiàng dōng fēng bìn diāo