春閨思
愁見游空百尺絲,春風挽斷更傷離。
閒花落盡青苔地,盡日無人誰得知。
chóu
愁
jiàn
見
yóu
游
kōng
空
bǎi
百
chǐ
尺
sī
絲
,
chūn
春
fēng
風
wǎn
挽
duàn
斷
gèng
更
shāng
傷
lí
離
。
。
xián
閒
huā
花
luò
落
jǐn
盡
qīng
青
tái
苔
dì
地
,
jìn
盡
rì
日
wú
無
rén
人
shuí
誰
dé
得
zhī
知
。
。