春閨

宋代 陳允平
終日懷人倚翠闌,別長愁寬釧金寬。 顰眉鈿葉拋鴛甃,彈淚燈花落鳳盤。 梅粉有香供夜雨,柳絲無力受春寒。 階前拾得相思子,自結羅囊繡合歡。
zhōng huái rén cuì lán   bié zhǎng chóu kuān chuàn jīn kuān  
pín méi diàn pāo yuān zhòu   dàn lèi dēng huā luò fèng pán  
méi fěn yǒu xiāng gōng   liǔ shòu chūn hán  
jiē qián shí xiāng   jié luó náng xiù huān