春歌

宋代 鄭思肖
去年秋日作秋歌,今年春日奈春何。往春疊疊疊萬古,來春冥冥春更多。 青皇旌旆開天衢,三八二十四頭蒼龍車。大開東方宮殿坐,八荒之內交相賀。 紅紫茸茸爛如纈,回首柳花撲晴雪。造物弄人祗片時,弄死世人人不知。 我心清泠湛無邊,流光澒洞先天先。前身本在未鑄日月前,黃面瞿曇,長耳老聃,乃吾無量劫後之孫。 後身復現搦碎虛空後,當知所南先生為無量劫前之祖。 人生精魄假合舞幻妄,紛如氣丸跳塵土。偶然而來托為形,飄然而去若無主。 今日之今,霍霍詡詡。少焉矚之,已化為古。胡為墮影黃泗浦,獨坐翛然看春雨。 山蒼蒼,水茫茫,百歲劫劫太極長。我來濯形白雲鄉,大笑世上生顛狂。 醉筆作歌字不訛,宛然蒼蛟老蜃勢相拿。
nián qiū zuò qiū   jīn nián chūn nài chūn wǎng chūn dié dié dié wàn lái   chūn míng míng chūn gèng duō    
qīng huáng jīng pèi kāi tiān   sān èr shí tóu cāng lóng chē kāi dōng fāng gōng diàn zuò 殿   huāng zhī nèi jiāo xiāng    
hóng róng rōng làn xié   huí shǒu liǔ huā qíng xuě zào nòng rén zhī piàn shí nòng   shì rén rén zhī    
xīn qīng líng zhàn biān   liú guāng hòng dòng xiān tiān xiān qián shēn běn zài wèi zhù yuè qián huáng   miàn tán cháng   ěr lǎo dān nǎi   liàng jié hòu zhī sūn    
hòu shēn xiàn nuò suì kōng hòu   dāng zhī suǒ nán xiān sheng wèi liàng jié qián zhī  
rén shēng jīng jiǎ huàn wàng   fēn wán tiào chén ǒu rán ér lái tuō wèi xíng piāo   rán ér ruò zhǔ    
jīn zhī jīn   huò huò shǎo yān zhǔ zhī   huà wèi wéi duò yǐng huáng zuò   xiāo rán kàn chūn      
shān cāng cāng   shuǐ máng máng   bǎi suì jié jié tài zhǎng lái zhuó xíng bái yún xiāng   xiào shì shàng shēng diān kuáng    
zuì zuò é   wǎn rán cāng jiāo lǎo shèn shì xiāng